Thứ Bảy, 30 tháng 1, 2016

HỌA THƠ (31)


CU GÁY XỔ LỒNG ( bài xướng)
Cu gáy hình như mới xổ lồng
Tự do phía trước một trời không
Buồn chi ủ dột trên song cửa?
Sao chẳng reo mừng dưới gió đông?
Chao lượn vụng về vì ngắn cánh
Bước đi khệnh khạng bởi xù lông
Mèo hoang háo đói đang rình rập
Bợm nhậu nào tha nướng lửa hồng!
Cao Linh Tử
30/1/2016
-
NHẮN CHIM CU GÁY ( bài họa)
Cu ơi ! Tết đến gáy vang lồng ,
Hà cớ riêng mày lại vượt không?
Có phải trời mây hơn gác ngọc ?
Hay là biển gió trội tường đông?
Phồn hoa đô hội đừng tung cánh !
Thành thị hoa đèn chớ vẫy lông !
Cạm bẫy cuộc đời không biết được…
Tiểu nhân giương nỏ, nướng than hồng !
Ngày 30/01/2016 _ Hiền Mai

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

DẤU CHẤM THAN !!!


Người trốn nhau, nắng vô tình lộ bóng...
Trăng giữa trời sao khỏi lọt khe song?
Ta quẳng vào đêm những lời mật ngọt
Rửa sạch hồn mình giọt nước mưa trong...
Ngày 27/01/2016 _ Hiền Mai

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2016

MÙA XUÂN ĐÃ VỀ

NHỚ MÙA XUÂN CŨ
Mùa xuân trốn ở trong cành lá,
Má hồng ai thoáng cợt đùa hoa
Trầm mặc ta dõi mùa xuân cũ
Nhớ thương người thân đã đi xa...
Ngày 24/01/2016 _ Hiền Mai

HOA XUÂN
Hoa Xuân nở rộ gần xa,
Cội mai trước ngõ phận già ung dung
Nụ xanh e ấp chờ bung,
Khoe màu chững chạc cùng rung tơ lòng
Đón nàng Xuân bấy chờ mong
Mang nguồn hạnh phúc về trong muôn nhà.
Ngày 25/01/2016 _ Hiền Mai



Chủ Nhật, 10 tháng 1, 2016

XUÂN NHỚ MẸ


Mẹ ơi! Xuân lại sắp về,
Bâng khuâng nhớ Mẹ não nề tâm tư...
Đêm khuya con viết trang thư,
Gởi nơi xa đó mẫu từ nhận chưa?
Mẹ đi đã mấy mùa mưa,
Là bao giọt nhớ nhặt thưa trong lòng
Cuộc đời là một chữ không
Con mồ côi Mẹ còn trông mong gì?
Cùng trên một quãng đường đi
Mẹ đà xa khuất còn chi bóng hình!
Còn chăng chỉ một chữ tình
Tình thâm mẫu tử muôn nghìn nhớ thương...
Ngày 06/01/2016 _ Hiền Mai



Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2016

CHÚC MỪNG NĂM MỚI


(Thơ Thất ngôn bát cú)
CHÚC mọi người vui đón Tết nha! 
MỪNG nhau năm mới đến thăm nhà
NĂM nay sức khỏe nhiều hơn cả
MỚI tuổi, nhà, xe lẫn chức a!
HAi sáu nhân hai tuần vui nhá!
KHÔNG một ngày nào phải cẩm ca
MỘT nhà trên dưới luôn hòa nhã
SÁU khắc sum vầy mộng ước ta.
Ngày 31/12/2015 _ Hiền Mai

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2015

BÁN SẦU

Ai mua sầu, tui đây nhiều lắm?!
Trăng lắc đầu, tớ chẳng mua đâu.
Sao nghiêng mình, buồn đâu cho ngắm!
Gió xua tay, chúng tớ đủ sầu...
Ngày 06/12/2015 _ Hiền Mai


Thứ Năm, 1 tháng 10, 2015

NHẬT KÝ NĂM 2015

     

         Con nhớ Mẹ quá! Nhớ cả Lucky và Mướp nữa. Mướp đã bỏ con ra đi gần ba tháng rồi. Hai con của Mướp để lại thì cô chị đã bị chó vật chết, thằng em càng lớn càng giống mẹ. Nhiều khi nhìn gương mặt, ánh mắt, khóe miệng, cả cách nhõng nhẽo của nó mà con cứ nghĩ là Mướp. Lẽ nào Ngọc Nữ không đành rời xa cô chủ nhỏ nên thêm một lần nữa lại đến bên con? Cũng có thể ông Trời lấy đi của con nhiều thứ quá nên đã chạnh lòng, bù đắp cho con đứa con trai này của Mướp.
          Con đã định rời Facebook vĩnh viễn, quay về ngôi nhà cổ kính này, tìm lại kỷ niệm một thời mà con luôn dấu yêu. Thế nhưng có nhiều bạn bè quá lo lắng cho con, sợ con vì đau buồn mà ngã bệnh. Họ gọi điện hỏi thăm làm con cảm thấy mình thật tệ... Trên đời này, ngoài tình cảm gia đình ra, tình bạn là một điều không thể thiếu trong mỗi con người. Những người bạn chưa từng gặp mặt ngoài đời lại quan tâm, gắn bó với nhau bằng tình cảm chân thành, hiếm có. Tình người thật thiêng liêng, đáng quý vô cùng phải không Mẹ?
          Mẹ ơi! Mẹ đang ở đâu, có biết là con nhớ thương Mẹ nhiều lắm không?
                                                                Ngày 01/10/2015

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2015

NHỚ RỪNG XƯA


Rừng xưa nay đã không còn nữa
Sóng nước chôn vùi ký ức xanh
Mặt hồ êm ả, lòng riêng lạnh
Trăng chếch, mây buồn mặc gió đưa...
Ngày 13/8/2015




TRÂN TRỌNG CẢM XÚC CỦA NHAU



         Sau khi tôi tải bài " Cầu mong cho Mướp được bình an" lên Facebook đã có rất nhiều ý kiến khác nhau. Duy có một đóng góp mà tôi phản biện đến cùng. Một người bạn rất thân thiết vừa bảo cách xưng hô của tôi với Mướp là không ổn, cảm thấy kỳ kỳ, không tôn trọng cảm giác của người đọc.


          Đây là người thứ ba phát biểu khi cảm nhận sự gần gũi, thân thiết khác thường giữa tôi và Mướp. Người đầu tiên không thích những bài viết của tôi và nói toàn viết về chó mèo, đọc chán phèo. Người thứ hai bảo tôi thà ở nhà chơi với mèo chứ không ra đường gặp gỡ bạn bè. Và bây giờ thì là không tôn trọng cảm giác người đọc. Còn có ai nói gì nữa không thì tôi không được biết vì họ không thẳng thắn trao đổi với tôi một cách chân tình.


           Tôi không đồng ý với nhận xét đó vì với tôi Mướp không phải là một thú cưng mà người ta thường nuôi để làm cảnh. Tôi yêu quý Mướp và coi nó như một người bạn thật sự. Mướp không phải chỉ biết cọ mình vào chân để nũng nịu, làm trò nghịch ngợm cho vui lòng chủ. Mướp của tôi rất thông mình, hiểu biết và trung thành tuyệt đối với chủ.

          Người ta ai cũng có đôi có bạn, có một niềm vui nào đó để khuây khỏa nỗi buồn, có một chỗ nào đó để đi cho giảm bớt căng thẳng. Còn tôi tối ngày thui thủi trong bốn bức tường, ít giao tiếp, thèm nghe tiếng cười, tiếng nói của chính mình... 

          Trong một ngày mưa bão, ai đó có thể cùng một người bạn chí cốt uống cốc trà sen, hàn huyên tâm đắc còn tôi chui vào trong chăn đọc sách, nghe nhạc và cuộn mình dưới chân chỉ có Mướp. Vào những chiều cuối tuần, người ta đi thăm bạn bè, đi với người thân đến khu giải trí, công viên thì tôi nằm võng xem phim và Mướp thì nằm dưới đất ôm đôi dép của tôi ngủ ngon lành. Những lúc trở trời, ốm đau bệnh hoạn, ai đó có người thân đưa đi bệnh viện, chăm sóc ân cần thì tôi nằm co chịu đựng và chỉ có Mướp ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng cất những tiếng kêu rầu rĩ, lo lắng... Những bữa cơm đoàn tụ gia đình, vợ chồng con cái người ta xúm xít bên nhau với bao món ngon, vật lạ thì tôi và Mướp cùng chia nhau con cá hấp chiên vàng hay quả trứng ốp la khiêm tốn... Và còn nhiều thứ ai đó ... và tôi với Mướp nữa, nếu kể ra chắc dài lê thê, đọc đến chán mất thôi nên tạm dừng ở đây.

          Tạo hóa sinh ra chim có đôi, cá có cặp. Ai cũng cần có người để yêu thương, cái để ước mơ, ấp ủ. Còn tôi có gì ngoài Mướp? Thiên chức làm Mẹ là thiêng liêng nhất của người phụ nữ, tiếng xưng hô " Mẹ " ngọt ngào, tha thiết biết bao nhiêu ? Tôi sống cô đơn đã là một bất hạnh. Nhưng trong nỗi bất hạnh đó, tôi có quyền khao khát được làm mẹ phải không? Tôi yêu thương Mướp nhiều lắm vì Mướp gần gũi và luôn chia sẻ niềm vui, nỗi buồn với tôi, giúp tôi vượt qua nỗi cô độc trong đời. Vậy tôi có quyền coi Mướp như con và xưng hô mẹ với Mướp cũng đâu có gì là quá đáng ? Ngày Mẹ tôi còn sống, nghe tôi xưng mẹ con với Mướp, Mẹ tôi đã cười lỏn lẻn và nói đùa rất hóm hỉnh : " Tụi bây thiệt tình, cưng chó mèo quá thể, xưng mẹ với nó thì khác nào cho má làm bà ngoại chúng nó rồi?!" Lúc đó, hai mẹ con đã bật cười xòa, rất vui, đầy cảm thông, thấu hiểu...

          Mong mọi người hãy giống Mẹ tôi, chấp nhận những cái không thể thành có thể và bình thường hóa mọi vấn đề để cuộc sống còn có niềm vui, để quên đi những đớn đau, phiền muộn. Cuộc đời của chúng ta ngắn ngủi lắm! Hãy thay thế nụ cười tươi tắn cho những dòng lệ tủi buồn ! Hãy để những bất hạnh không còn có nữa một khi sự thấu hiểu, cảm thông, chia sẻ trở thành quan điểm sống và luôn tồn tại trong mỗi người !
                                                               Ngày 09/7/2015 








Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

THẦM LẶNG


Có những nỗi buồn nhuộm vàng cây cỏ
Có những tiếng thở dài sâu thẳm một đêm đông
Dòng chảy sông ơi về đâu qua năm tháng?
Những chiếc lá thay mùa ai nhặt mỗi thu sang?
Hiền Mai, ngày 17/9/2015