Thứ Năm, 18 tháng 6, 2015

HỌA THƠ (29)


NỬA NỤ CƯỜI BUỒN
Nửa nụ cười buồn ẩn sâu khóe mắt,
Một đời người buồn khổ đã đầy vơi
Thăm thẳm, xa xăm, đất trời vời vợi
Cơn mưa đầu mùa cuộn chảy trong tim.

Chiều bâng khuâng ngập ngừng pha sắc tím
Gió thì thầm ôm vòm lá chiều rơi
Nửa nụ cười kia giấu đâu em hỡi !?
Xa xa chân trời ẩn hiện bóng chim bay...
Điều Giản Dị, ngày 14/6/2015

NỬA NỤ CƯỜI
Em đã cho ai nửa nụ cười!
Còn đâu một nửa đóa hoa rơi.
Tình không tròn vẹn mang nhung nhớ.
Mộng chẳng êm đềm luống ngậm ngùi.
Mưa đổ trong lòng nghe giá buốt,
Trăng nhòa khóe mắt biết đơn côi.
Tình ơi vương vấn càng thêm khổ,
Tim chết sầu đeo mãi suốt đời!
Nhatthuyh _ Ngày 14/6/2015

KIẾP CÔ ĐƠN ( họa bài NỬA NỤ CƯỜI)
Trăng non lỡ hẹn mấy ai cười ?
Mỗi bước đoạn trường nhặt lá rơi!
Kỷ niệm đã phai tim thảng thốt
Tình yêu đành mất dạ bùi ngùi
Ngẩng cao khóc nghẹn nhòa cay đắng
Cúi thấp cười đau thấm cút côi
Trách bấy câu thề ai lỡ hẹn
Đành sao có kẻ hỏng duyên đời…
Điều Giản Dị, ngày 14/6/2015

LỠ NỤ CƯỜI
Ngày qua chợt vắng tiếng em cười
Không khỏi thở dài theo lá rơi
Ánh nguyệt chưa tàn sao lạnh lẽo?
Hoàng oanh ngưng hót cũng bùi ngùi !
Bên thềm cửa đóng lòng ê buốt
Cạnh mớ tro tàn đêm cút côi
Nhất nhật giao tình hề bất hoán
Ngẩn ngơ biến ảo nửa canh đời !
Cao Linh Tử , ngày 14/6/3015

TẠ TÌNH ( họa bài LỠ NỤ CƯỜI)
Ốm mấy ngày qua vắng tiếng cười
Nằm vùi mặc gió thổi hoa rơi
Ngờ đâu bằng hữu trông đau đáu
Nỏ biết anh em nhớ ngậm ngùi
Nửa chữ kim bằng thêm thắm thiết
Vài câu huynh muội bớt đơn côi
Một ngày tri ngộ muôn sau giữ
Ảo thực hề chi giữa kiếp đời.
Điều Giản Dị, ngày 15/6/2015

MỘT THỜI KHÔNG THỂ LÃNG QUÊN


TÌNH KHÚC THÁNG SÁU
Tháng sáu trời mưa, xin lòng đừng bão tố !
Trái tim đau vạn lần, xin một phút bình yên !
Điều Giản Dị _ Ngày 15/6/2015

AI VỀ SÔNG TƯƠNG?
Ai về sông Tương cho ta nhắn với,
Hỏi thăm người nơi ấy có bình yên?
Gởi tặng nhau sắc mây chiều vời vợi
Một nụ cười muôn thuở dễ hồ quên !
Điều Giản Dị _ Ngày 16/6/2015


NHẠT NẮNG
Chiều nhạt nắng, khói lam vờn bếp lửa
Bữa cơm chiều ai nấu nhớ Mẹ xưa...
Rặng dừa già sùi sụt dưới cơn mưa
Nhớ quê cũ xa xôi từ dạo đó!

Tuổi trẻ qua đi một đời tìm kiếm
Mái tranh nghèo, bến nước, bóng thời gian...
Ai trả cho tôi vùng trời kỷ niệm ?
Vẫn còn đây trong tiếng hát câu hò!...
Điều Giản Dị, ngày 17/6/2015

Thứ Hai, 15 tháng 6, 2015

NỬA NỤ CƯỜI BUỒN


NỬA NỤ CƯỜI BUỒN

Nửa nụ cười buồn ẩn sâu khóe mắt,
Một đời người buồn khổ đã đầy vơi
Thăm thẳm, xa xăm, đất trời vời vợi
Cơn mưa đầu mùa cuộn chảy trong tim.

Chiều bâng khuâng ngập ngừng pha sắc tím
Gió thì thầm ôm vòm lá chiều rơi
Nửa nụ cười kia giấu đâu em hỡi !?
Xa xa chân trời ẩn hiện bóng chim bay...
Điều Giản Dị, ngày 14/6/2015


NỬA NỤ CƯỜI ( xướng )
Em đã cho ai nửa nụ cười!
Còn đâu một nửa đóa hoa rơi.
Tình không tròn vẹn mang nhung nhớ.
Mộng chẳng êm đềm luống ngậm ngùi.
Mưa đổ trong lòng nghe giá buốt,
Trăng nhòa khóe mắt biết đơn côi.
Tình ơi vương vấn càng thêm khổ,
Tim chết sầu đeo mãi suốt đời!
Nhatthuyh _ Ngày 14/6/2015


KIẾP CÔ ĐƠN ( họa bài NỬA NỤ CƯỜI)
Trăng non lỡ hẹn mấy ai cười ?
Mỗi bước đoạn trường nhặt lá rơi!
Kỷ niệm đã phai tim thảng thốt
Tình yêu đành mất dạ bùi ngùi
Ngẩng cao khóc nghẹn nhòa cay đắng
Cúi thấp cười đau thấm cút côi
Trách bấy câu thề ai lỡ hẹn
Đành sao có kẻ hỏng duyên đời…
Điều Giản Dị, ngày 14/6/2015


LỠ NỤ CƯỜI
Ngày qua chợt vắng tiếng em cười
Không khỏi thở dài theo lá rơi
Ánh nguyệt chưa tàn sao lạnh lẽo?
Hoàng oanh ngưng hót cũng bùi ngùi !
Bên thềm cửa đóng lòng ê buốt
Cạnh mớ tro tàn đêm cút côi
Nhất nhật giao tình hề bất hoán
Ngẩn ngơ biến ảo nửa canh đời !
Cao Linh Tử 
, ngày 14/6/2015


TẠ TÌNH( họa bài LỠ NỤ CƯỜI)
Ốm mấy ngày qua vắng tiếng cười
Nằm vùi mặc gió thổi hoa rơi
Ngờ đâu bằng hữu trông đau đáu
Nỏ biết anh em nhớ ngậm ngùi
Nửa chữ kim bằng thêm thắm thiết
Vài câu huynh muội bớt đơn côi
Một ngày tri ngộ muôn sau giữ
Ảo thực hề chi giữa kiếp đời.
Điều Giản Dị, ngày 15/6/2015


Thứ Ba, 2 tháng 6, 2015

HỌA THƠ (28)




TA CHỜ EM ( Bài xướng)
1. Bên thềm canh đếm lá thu rơi
Từng chiếc vèo bay tìm gốc đời
Rêu phủ vườn mơ nơi ước hẹn
Lá gieo ngõ chắn chốn trao lời
Ta đi sầu tỏa trêu duyên số
Em ở hờn vương trách khúc nôi
Tiễn biệt nửa lời chưa kịp tỏ
Mong người ươm nhớ khắc tên tôi
2. Tên tôi thầm lặng giữa hoàng hôn
Tim kẻ phương xa nhịp thúc dồn
Gối mộng đêm xuân sang sớt nhớ
Tình dày sớm hạ sẽ chia buồn
Trầu xanh còn lạnh, khơi dòng chảy
Vôi trắng chưa nồng, gợi lệ tuôn
Ta hiểu nỗi nhớ riêng nhòa mắt biếc
Lẽ nào lạ nước vội xa nguồn
3. Xa nguồn chưa hẳn dứt yêu đương
Giữa chốn phồn hoa khách hoạn đường
Ta mặc dặm đời còn lối rẽ
Ai mà ngó ý lắm tơ vương
Vuông tròn phu phụ tìm ra lẽ
Trưa sớm huyên đường nghĩ đáng thương
Biết kiếp lai sinh còn hội ngộ
Chần chờ sợ lắm bóng tà dương
4. Tà dương từng buổi cứ lần đi
Màu mắt ngầm trao biết nói gì
Áo mặc khỏi đầu buông phải nhận
Cầu xây rả nóp, liệu mà đi
Ngó nghiêng nhìn ngửa vùi thương xót
Khép mở, than thầm vướng nghiệp chi
Trắng ngọc hương ngời phơi phới thắm
Một đời danh giá miệng bia ghi
5. Bia ghi trải bục mãi trăm năm
Buộc dậu rào song nở cách ngăn
Đừng cớ hiếu tình mong đẹp đạo
Chạm chi nhân nghĩa phải đau tâm
Chia oanh gặm nát hồn xuân nữ
Rẽ nhạn vò tan khúc ruột tằm
Trong gió mơ hồ nghe lấp lửng
Mười thương chín đợi biết cho chăng
6. Cho chăng con tạo khéo trêu tôi
Chớm nụ hương nguyền đã nổi trôi
Chưa đặng tấc gan đành cách biệt
Tròm trèm ngàn dặm đã pha phôi
Hoài thương! Vong nghĩa tình dang dở
Mãi nhớ! Bội thề mông chẳng thôi
Trăn trở năm canh loan đất khách
Này người yêu hỡi hãy cùng tôi
7. Cùng tôi trang trải chút riêng lòng
Mấy độ thu về mấy bận trông
Đã bảo không duyên sao gặp gỡ
Thì rằng có nợ mới ngồi mong
Cam vùi hoa nắng trong vườn tuyết
Nỡ vứt cành xuân giữa gió đông
Lau hộ giùm tôi dòng lệ thảm
Đêm về cô bé giấc tròn không
8. Tròn không phận số cứ truân chuyên
Biển mặn ngàn năm đắm đuối thuyền
Khoan vội quay lưng như khách lạ
Cũng đừn bẽn lẽn với người quen
Hoa tình hé nụ tan vào mộng
Chỉ thắm đan tơ kết mối duyên
Mộng cũ chạm màu con sóng bạc
Nghiêng thuyền bến liễu gió trăng quên
9. Trăng quên ta nhớ phút giây đầu
Đêm ngẩng ngày ngơ bởi cách nhau
Cây cũ chao cành theo dĩ vãng
Rêu nay ủ mộng gởi về đâu
Thuyền mơ lỡ mái chìm sóng hận
Ánh mắt thầm trao lặng biển đau
Giờ khách thềm người sương khói phủ
Dặm về in đậm dấu ngày sau
10. Ngày sau tình sử dệt nên câu
Thương mảnh trăng đơn nửa gánh sầu
Em đã lọc trong còn dậu trước
Tôi đang gạn đục hết rào sau
Lối thề cầu Thước chừng sai nhịp
Bến hẹn dòng Ngân tưởng úa màu
Chóng vánh nỗi lòng mù lối nhạn
Ta chờ em mãi chẳng lìa nhau

-
GIẤC MƠ KHUÊ PHỤ
( Bài họa của Điều giản dị)
1. Thu về mấy độ lá vàng rơi
Vẫn đợi ai kia dệt mộng đời
Sao nỡ gieo chi niềm ảo vọng
Rồi đành quên hết những tâm lời
Để đây phải tủi buồn duyên phận
Mà đó chẳng thèm giải khúc nôi
Có lẽ bướm kia còn đắm đuối
Kì hoa dị thảo bỏ quên tôi!
2. Quên tôi từ độ mới hoàng hôn
Từ lúc quan san ngựa thúc dồn
Lãng tử chân trời đeo đuổi mộng
Nữ khuê song cửa ủ ôm buồn
Trăm vàng đính ước nhìn thêm tủi
Xuyến ngọc trao lời ngắm lệ tuôn
Cũng bởi ai kia nhiều khát vọng
Đành lòng để nước phải xa nguồn
3. Xa nguồn phai nhạt bớt yêu đương
Càng lúc càng quên lạc mất đường
Người mãi say sưa miền tráng lệ
Kẻ còn ray rức nổi tơ vương
Nhờ mây trao gửi lời tha thiết
Nhắn gió đưa giùm nỗii nhớ thương
Bừng tỉnh trước khi điều đã muộn
Đừng cho ân hận buổi tà dương
4. Tà dương lần lượt sẽ qua đi
Tỉnh lại còn đâu khóc được gì?
Lạc lối quay đầu luôn phải nhớ
Sai đường lùi bước khắc lòng ghi
Chân trời ai đó bao giờ hỏi
Cúi đất tôi đây nghĩ ngợi chi
Ước hẹn trăm năm vàng đá vẹn
Thì đây đến chết vẫn còn ghi
5. Còn ghi tạc dạ đến ngàn năm
Người mộng xa xăm dẫu cách ngăn
Giữ vẹn ân tình câu nghĩa đạo
Ôm tròn tiết hạnh chữ nhân tâm
Yến oanh mơ đến giờ tương ngộ
Thủy Phí hoài mông phút nhả tằm
Nếu có thương nhau đừng nghi kị
Lòng son dạ sắt vẹn còn chăng?
6. Còn chăng phải khổ một mình tôi
Tháng đợi năm chờ thời khắc trôi
Xuân sắc đương thì buồn héo hắt
Tóc xanh quá độ khóc pha phôi
Hoài thương sao nỡ tình vuông chặt
Mãi nhớ nên chi nghĩa vẹn thôi
Đất khách quạnh hiu mau trở gót
Người thương xin hãy đến bên tôi!
7. Bên tôi cùng dệt mộng chung lòng
Duyên đẹp tình nồng bỏ ngóng trông
Mới biết có duyên thì ắt gặp
Cho hay không nợ phải chờ mong
Cành xuân không sợ mùa băng giá
Hoa nắng lo gì ngọn gió đông
Đêm trắng tựa đầu tim thổn thức
Vun đầy hạnh phúc những ngày không
8. Ngày không còn nữa những truân chuyên
Bến mộng giờ đây đã cặp thuyền
Đầu núi trăng treo cười khách lạ
Chân đèo gió hát ghẹo người quen
Hoa tình hé nở ươm tràn mộng
Chỉ đỏ se bền ủ thắm duyên
Năm tháng ngóng trong lùi dĩ vãng
Thuyền yêu bến liễu dễ nào quên
9. Nào quên kỉ niệm tuổi ban đầu
Thi thoảng vui vầy vẫn nhắc nhau
Cây cũ nảy chồi cho quả ngọt
Rêu nay xanh mảng đẹp sao đâu
Thuyền mơ về bến không còn hận
Sóng mắt trau tình xóa nỗi đau
Trời đất từ nay luôn thắm đẹp
Duyên tình đôi lứa đẹp ngàn sau
10. Ngàn sau tình sử đến ngàn sau
Trắc trở nhân duyên chớ nặng sầu
Quyết chí vượt qua đừng chùn bước
Bền gan chịu đựng có ngày sau
Ngưu Lang - Ô Thước cầu quay nhịp
Chức Nữ - chàng Ngưu chỉnh lại màu
Ải Nhạn từ đây rền tiếng nhạn
Bên trời hót mãi chẳng lìa nhau.
Điều Giản Dị _ Năm 2012

KỂ CHUYỆN MẸ NGHE (14)

         
            Ui chao Mẹ ơi, con một phen chết mệt! Có gì đâu, hàng xóm chơi đàn trống đó Mẹ.
            Vào lúc kém mười của 11 giờ hôm qua, con đang chuẩn bị dọn cơm trưa thì bỗng một tràng âm thanh vang lên: Bụp... bụp... bùm ...bùm... Tiếng của bộ loa thùng vang lên liên hồi với cường độ mạnh hết công suất. Nơi phát xuất cách nhà mình hơn một trăm mét mà cứ như đang ở chính trong nhà mình vậy... Tim con nhảy loạn xạ, cảm giác vô cùng mệt và muốn nghẹt thở. Có người cạnh nhà chạy ra đường ngó thử xem là chuyện gì xảy ra thì âm thanh mới được điều chỉnh một tí teo. Con nói " một tí teo" có nghĩa là vẫn còn rất to và chói tai..
              Nhà họ có đám giỗ thì phải. Và mấy lần giỗ trước cũng có ban nhạc sống nghiệp dư " giúp vui " cho cái xóm nhỏ vốn có người già đau tim này... Nhưng chưa có lần nào khủng khiếp như hôm nay. Chắc là nhà họ vừa mới mua bộ trống điện nên có nhã ý khoe cùng láng giềng đây mà !         

             Lúc khách khứa bắt đầu nhập tiệc, các ca sĩ yêu nhạc lên hát mừng quý khách. Có những giọng ca rất ngọt ngào, truyền cảm nhưng xen vào đó cũng có những " âm thanh " tra tấn người buộc lòng phải nghe. Hu hu hu... Con sợ nhất là ai hát karaoke lạc giọng mà gân cổ gào hòa cùng đàn trống điện thì chỉ có nước nhét gòn vào lỗ tai cho tim khỏi vỡ...
               Suốt hơn ba tiếng đồng hồ con phải khổ sở vì tiệc vui nhà hàng xóm. Sau ba giờ chiều không khí yên tĩnh của đồng quê mới trở lại. Nghĩ cũng lạ! Nhà đó có hai ông bà già bị bệnh tim mạch, đi khám bệnh mà bác sĩ cắt thuốc tim là họ vừa cằn nhằn vừa ra nhà thuốc tư nhân mua để uống mà sao họ có thể chịu đựng được thứ âm thanh khủng khiếp đó không biết nữa? Hàng xóm chịu được hay không thì đã đành, lẽ nào con cái họ cũng không quan tâm đến tình trạng sức khỏe của cha mẹ mình???
À Mẹ ơi! Mướp khôn ghê. Hôm nhà mình sửa chữa, chú thợ hàn sắt khè lửa hàn sì, Mướp sợ quá khiêng ba con giấu biệt mất mấy hôm. Cứ sáng và chiều thì nó lại về gặp con kêu " A.. ma.. " xin cơm ăn rồi bỏ nhà ra với đàn con. Con đã đi kiếm mà không gặp, chỉ lo mèo con đói rồi chết bờ chết bụi; đó là chưa nói chết lạnh vì mùa này hay có những cơn mưa giông bất ngờ... Trong những ngày này Mướp cũng gầy rạc vì phải cho lũ con đã biết ăn bú đỡ đói. Tối qua, lúc con đang tụng kinh Pháp Hoa cầu an thì Mướp tha con về. Nghe tiếng mèo kêu, con quay lại thì thấy trên bậu cửa sổ hai chú mèo con đang bò ở đó... Trời đất... Mướp bằng cách nào mà đưa được ba đứa con về im ru, chừng con nghe tiếng thì đã đầy đủ cả bốn mẹ con nó rồi? Tội mấy mèo con ốm nhom vì nhịn cơm mất bốn năm ngày. Tụng kinh xong, con mang từng đứa một vào nhà, hâm cơm cho ăn và nhìn chúng ăn hối hả mà vui vô hạn...
              Mẹ có khỏe không? Con nhớ Mẹ nhiều lắm... Thôi Mẹ ngủ ngon nha, con về đây!
                                                                                            Điều Giản Dị, ngày 01/6/2015

KỂ CHUYỆN MẸ NGHE (13)


        Hôm nay còn mớ cá kèo con kho rau răm tiếp và món ăn kèm là đọt bầu và đậu bắp luộc cùng với rau móp ngâm chua xào tỏi. Mẹ ơi! Con không định nói mãi về một món ăn nhưng khi con tải bài lên đã có hai huynh muội hỏi rau móp là rau gì và cá kèo kho rau răm sao cho ngon? Vậy hôm nay mẹ hãy cùng con ăn tiếp cá kèo kho rau răm nha Mẹ!

1/. Cá kèo mua hãy còn tươi,
Giấm cùng muối xát tanh tươi không còn
Nhớt nhau sạch bóng tươi tròn
Cắt đôi vừa gấp cho giòn miệng nhai ( hình.1)


2/. Tỏi phi thơm nức là hai
Cá cùng với tỏi trộn vài lượt qua
Bột nêm, mắm muối đậm đà
Nước màu một ít mặn mà cá kho ( hình 2)


3/. Lúc chờ cá thấm để kho,
Đọt bầu, đậu bắp ta lo rửa nà!
Móp chua cắt khúc xé ra
Cho vừa đũa gấp ấy là khéo thôi. ( hình 3)


4/. Một giờ cá đã ngấm rồi,
Lửa to đặt bếp bắc nồi nấu thôi
Cá săn thơm phức đảo nồi
Cho dầu hay mỡ tùy tôi hay mình
Bây giờ im lặng làm thinh
Nhặt rau răm sẵn thình lình có nêm
Cá khô săn chắc lại mềm,
Cho chút xíu nước sệt sền mới ngon
Cuối cùng một chút mắm ngon
Úi chà nức mũi bà con xa gần!
Rau răm thái lá bỏ thân
Nêm vào càng dậy làng gần xóm xa
Nhớ rắc một chút tiêu nha!
Ớt nguyên cả trái là ta thêm vào... ( hình 4)


5/. Nước sôi bầu đọt thả vào
Tra thêm chút muối ngọt ngào xanh non
Đọt bầu chín tới còn giòn
Vớt vào đĩa thấy muốn mòn mắt luôn
Đậu bắp cho tiếp vào luôn
Nước sôi già vớt không tuôn chất nhờn
Nhìn xem rau đĩa xanh dờn (hình 5)
Nhanh tay sắp chén cảm ơn Mẹ hiền
Nhờ người chỉ dạy trước tiên
Con nay nội trợ chẳng phiền lòng chi
Dầu sôi bỏ tỏi vào phi 
Cho rau móp muối một khi trộn đều
Móp ngon bởi tại tay khèo
Trút ra đĩa nhỏ, ai trêu được nào? ( hình 6)


-6/. Dọn cơm thử ngó xem sao
Ngọt ngon, mát ruột anh càu nhàu chi? ( hình 7, 8)
Điều Giản Dị _ Ngày 13/5/2015
-
Ghi chú: 1/.Rau móp là loại rau mọc ven sông, cọng dài, lá nhọn, thân có gai. Khi nước ròng, người ở ven sông thường lội xuống bùn để hái đọt móp mang về ăn. Đọt móp non mềm có xơ, luộc rồi bóp rau răm, đậu phộng ngon ngọt như bắp chuối hột luộc vậy đó. Đọt móp ngâm chua làm gỏi, xào tỏi ăn rất ngon. Còng rang muối ăn với đọt móp bóp rau răm là món dân dã mà cháy cơm đó bà con ơi!
2/. Nhớ cho đường vào cá kho thì mới thơm ngon, ngọt ngào.













KỂ CHUYỆN MẸ NGHE (12)



            Mẹ ơi! Sáng nay con đi chợ, gặp người quen nài mua cá kèo. Thấy có mớ cá vừa ngộp vì để chung thùng bị lươn quần quá, con mua một ít về làm món cá kèo kho rau răm. Nếu là cá còn sống, nhảy soi sói thì món ăn càng thơm ngọt hơn nhưng con ngại sát sanh nên chỉ mua mấy con vừa bị ngộp. Sẵn tiện mua thêm nửa kí lô rau móp ngâm chua. Con lấy một phần rau nấu canh chua với cá kèo, phần còn lại để dành đến ngày mai sẽ làm món rau móp xào tỏi chấm mắm ớt chua cay và ăn tiếp món cá kèo kho rau răm cho hết.

             Món ăn dân dã mà bắt cơm ghê đi Mẹ! Chiều nay lao động mệt, ăn cơm có bát canh chua kèm món cá kho thì thật tuyệt. Tiếc là trời oi bức quá bằng không bữa cơm còn ngon đến đâu Mẹ ạ!
                                                                       Điều Giản Dị _ Ngày 12/5/2015




Thứ Hai, 1 tháng 6, 2015

HỌA THƠ (27)


TRÁCH TỪ HẢI ( xướng )
Hàng thần lơ láo đúng hay không?
Từ Hải sao huynh quá nhẹ lòng
Uy trấn ngựa tiền vây xứ bắc
Danh lừng binh hậu bọc trời đông
Buông đao, nông nỗi ngàn thu hận
Vứt súng chi đành một kiếp trông
Kiều hỡi thiệt hơn nàng hẳn thấu
Bởi tin dũng tướng chết như trồng

Bút Lương _ Ngày 31/5/2015



TIẾC CHO TỪ HẢI( họa)
Sách truyện rành ghi có đúng không?
Hậu nhân đọc thấy mủi trong lòng!
Lừng danh hào kiệt hùng ba cõi
Nổi tiếng anh hùng rạng xứ đông
Một phút hàm hồ do cạn nghĩ
Cả đời ân hận phải hoài trông
Tiếc thay hổ soái tin hiền phụ !
Rước thảm lưu bia miệng tiếng trồng…
Điều Giản Dị _ Ngày 31/5/2015

HỌA THƠ (26)



BÌNH VỠ
Đựng được gì khi vỡ mất vòi !
Vụng về phút chốc lỡ làm rơi
Cho dù luyến tiếc bao nhiêu nữa
Cũng chỉ còn lưu chút bấy thôi
Kỷ niệm không đành quăng giỏ rác
Ân tình chẳng nỡ hủy tăm hơi
Bây giờ cữ sáng thay bình mới
Mỗi ngụm trà nghe đắng chuyện đời.
Cao Linh Tử
31/5/2015
------------------------
BÌNH TƯỚI
Uổng thay cái ấm đã rơi vòi!
Ai đó vô tình trót đánh rơi…
Có hối có thương và tiếc mãi
Còn suy còn nghĩ cũng phai thôi
Mau mau sửa chữa sao xài tạm
Gấp gấp tu bồi chẳng biến hơi
Này nhé chế thành bình tưới kiểng
Mai kia hoa nở sẽ yêu đời.
Điều Giản Dị _ Ngày 31/5/2015
-------------------------
THAY VÒI
Uổng quá về tôi cho mượn vòi,
Rất bền thoải mái cứ cho rơi,
Tiếc chi vật cũ khi đà hỏng,
Thương mãi bình hư cũng đã rồi,
Thử gắn tạm vòi mà rót nước,
Đem tô trát đất thử còn hơi.
Hay là làm đại theo cô giáo.
Có cái tưới hoa cũng sướng đời.
Nhatthuyh _ Ngày 01/6/2015